NHỚ MÃI GIỌNG QUÊ MÌNH – Thái Phước

NHỚ MÃI GIỌNG QUÊ MÌNH

Thái Phước

 

Con sông xanh lũy te1 làng xanh biếc

Biếc cả đôi bờ, ngát đượm Bồ giang

Từ nhiều đời qua chiếc đò ngang

Về thăm quê Bao La bên nớ

Thuở đói nghèo phên tanh tạm bợ

Mà nặng tình về đến bên ni

Ngồi tên đò nghe tiếng mô ri

Răng gần gụi, mà thương chi lạ

Bởi chừ đây về thăm quê mạ

Mà nặng lòng nơi cắt rốn chôn nhau

Tuổi ấu thơ từng bữa cơm rau

Nuôi tôi nậy cùng mô tê răng rứa

Bờ te, bụi túc, cái cươi, cái cựa

Đi vào đời như dòng máu về tim

Con đường nâu thanh thản mát im

Chạy quanh làng lối về thôn xóm

Rồi tăng lên, gió về, cấy tai từng cọm

Vui ngày mùa hương thơm mùi rơm rạ

Nghe mà thấm tình quê răng lạ.

 

Ghi chú:

  • Lũy te:lũy tre; Bên nớ: bên kia; Phên tanh: vách tranh; Tên đò: ngồi trên đò; răng:sao; nậy:lớn; mô tê răng rứa: đâu kia sao vậy; bụi túc: bụi trúc; cái cươi: cái sân; cái cựa: cái cửa; tăng lên: trăng lên; cấy tai từng cọm: gái trai từng nhóm; răng lạ: sao lạ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *